Betcha Là Gì

      31

Chương 16

Anze ngồi xuống cạnh bên ở bên cạnh, lo lắng hỏi, “Có cthị xã gì không ổn sao?”

“Mọi thiết bị vẫn khôn cùng ổn.” Johann chuyển ngón cái xoa xoa điểm giữa lông mày mình, không đồng ý đáp. “Chỉ là vào mấy lúc như vậy này, tôi lại hay ghi nhớ lại chút ít chuyện cũ.”

“Âu cũng chính là khoảng chừng thời gian tốt để hoài niệm.” Anze trầm giọng gật gù.quý khách hàng vẫn xem: Betthân phụ là gì

“Ừ.”

“Em sẽ nghĩ về về cô ấy bắt buộc không?”

“Sao…?”

“Mẹ của Herbert.” Anze yên tâm phân tích và lý giải cho câu hỏi bạo gan của chính bản thân mình, các giọng nói dìu dịu không tồn tại chút gì ghen tuông tuông xuất xắc giận dữ nlỗi fan cơ tưởng tượng. “Em sẽ nhớ cô ấy, đúng chứ?”

Johann tảo qua chú ý tín đồ cơ ít lâu, một chút ít tự ti tội ác nhói lên trong tâm rồi lại nhìn xuống quyển mình. Ông ấy nuốt nước bọt, trong cổ họng hốt nhiên chốc thô đi. Thnghỉ ngơi nhiều năm, Johann thừa nhận, “Phải.”

“Cô ấy là bạn như vậy nào?” Anze hỏi, ánh nhìn vẫn không rời người bọn ông ở kề bên. Johann ngước chú ý ông một cái cạnh tranh gọi, ông ta ngay tức thì mỉm cười thanh thanh, “Qua những gì em nói, mặc dù chỉ với vài ba lời đề cập ít ỏi thôi, tôi cũng biết được em yêu cô ấy không hề ít.”

Johann nghe vậy, bèn bùi ngùi, “Người đầu tiên góp tôi phát âm được cảm xúc yêu.”

“Cô ấy tên là gì?”

“Katalin.”

“Tôi đoán cô ấy cũng đẹp mắt như cái tên đó.” Anze nói, rồi không thể tinh được khi Johann rút ít trong biu áo mình ra một bức ảnh cũ gửi cho ông. Ánh sáng trường đoản cú dây đèn Giáng Sinch yếu ớt, tuy thế Anze vẫn trông rõ được một khuôn mặt hơi tròn trĩnh phúc hậu cùng với làn tóc lâu năm sáng sủa color, cùng một thú vui có thể khiến bạn không giống nhìn vào cảm giác ấm áp. Johann gượng gập mỉm cười, nói:

“Herbert như thể bà mẹ nó lắm, đúng không?”

“Phải.” Anze nhỏ nhẹ, quan sát kỹ lại tín đồ phụ nữ trong tấm hình. Herbert ko kể độ cao ra quả tình không thể bề ngoài làm sao giống ba, từ bỏ mái tóc Trắng mang lại đôi mắt màu nâu lục phần nhiều thừa kế tự bà bầu.

Bạn đang xem: Betcha là gì

“Cũng hay cười cợt với cứng đầu nlỗi cô ấy.” Johann nói thêm.

Xem thêm: Cấu Trúc Và Cách Dùng So That Nghĩa Là Gì, Cấu Trúc Và Cách Dùng So That Trong Tiếng Anh

“Em cũng cứng đầu.” Anze khẽ trêu, có tác dụng bạn tê phải bật cười cợt tí đỉnh. Johann không phàn nàn gì, chỉ tiếp:

“Đó là tấm hình tôi thích duy nhất của của ấy. Giữ nó bên mình suốt khoảng chừng thời hạn ra mặt trận cho tới khi trở về.”

Johann đầu hơi ngửa trong tương lai, lưu giữ lại. “Đó là 1 mẩu truyện nhiều năm.” Ông ấy nhắm đôi mắt hít thở rồi lại mở đôi mắt ra. “Thật sự thì, hôn nhân giữa tôi với cô ấy là vì sắp xếp sẵn.”

“Thật sao?”

“Bố tôi là một trong những bạn cổ hủ.” Johann hờ hững nhũn nhặn vai. “Nhưng mặc dù gì thì, tôi cũng yêu thương cô ấy thật lòng. Mến trường đoản cú tầm nhìn thứ nhất.”

“Cô ấy trông thiệt sự rất dễ thích.”

Johann nghe vậy liền mỉm cười. “Lúc đó tôi new nhị mươi lăm. Còn cô ấy vừa vào ĐH. Katalin thoạt tiên cực kỳ sợ hãi tôi, cô ấy bảo vị tôi không nhiều lúc nào mỉm cười. Vậy mà lại ở đầu cuối cô ấy lại là người chủ rượu cồn trong đa số chuyện.” Nói cho trên đây, nhì bờ vai ông ấy khẽ bật nảy giữa một giờ đồng hồ cười giòn nhưng bé dại. “Tôi dềnh dang về hơn cô ấy nhiều lắm.”

Anze ko nói gì, chỉ chăm chú lắng nghe. Johann kể tiếp:

“Chúng tôi quen thuộc được 1 năm thì chiến tranh nổ ra. Cô ấy đã thật sự đợi tôi về, lại còn cố gắng sống tốt nhất. Một năm sau thì Cửa Hàng chúng tôi gồm con.”

“Herbert…”

“Phải.” Johann đồng ý. “Tên của nó cũng là vì cô ấy đặt. Tôi thật sự thiết yếu từ chối cô ấy điều gì cả.”

“Nếu là tôi, chắc rằng tôi cũng biến thành làm giống hệt như em.” Anze nói.

“Herbert ra đời trẻ khỏe, chính là ngày hạnh phúc nhất đời tôi.” Đến trên đây, giọng Johann bao gồm chút đổ vỡ ra, nlỗi thể ông ấy sẽ nắm kiềm lại một giờ nút. “Nhưng chỉ trong 1 năm, sức mạnh của Katalin yếu ớt đi rõ rệt… Đáng lẽ tôi phải ghi nhận tự nhanh chóng, rằng đề kháng của cô ấy ấy không giỏi, nếu như cho khám đa khoa sớm hơn thế thì có lẽ rằng cô ấy vẫn có thể qua ngoài.”

“Tôi hết sức tiếc…”

“Cô ấy nỗ lực gượng gập có thêm một năm trong khám đa khoa. Sốt li so bì, đến những ngày sau cuối thì cô ấy đã không còn nhìn rõ được phương diện tôi nữa. Thuốc không tồn tại chức năng, Cửa Hàng chúng tôi đã chữa chạy khắp địa điểm, mà lại cơ sở y tế thì bảo bọn họ chỉ có thể làm cho cho kia.”

“Đi với tôi.” Johann nhỏ dại các giọng nói, ánh mắt phần lớn nằn nì nỉ rộng là sai khiến. “Tôi đề nghị mang lại ông biết cthị trấn này.”

“Nói tại đây ko được sao?” Anze hỏi, nhận thấy cả tòa nhà những vẫn say giấc. Nhưng Johann chỉ không đồng ý, một mình đứng lên.

“Không.” Ông ấy ngắn gọn đáp, rồi rảo đặt chân vào giá treo lấy áo khóa ngoài cùng khăn quàng. Anze theo sau, hồi hộp hỏi: