Bà Huyện Thanh Quan

     

Bà huyện Thanh hao Quan (1805 – 1848) là người vợ thi sĩ tài danh của toàn nước vào thời kỳ phức tạp rối ren thời điểm đầu thế kỷ XIX. Sinh ra trong môi trường xung quanh văn hóa nho sĩ Bắc Hà, lại trải đủ số đông dịch chuyển vùng quan liêu trường ô uế phù pthảng hoặc, bà viết thơ nhỏng buông bỏ bầu vai trung phong sự bên trên phần nhiều dặm mặt đường linh cảm. Thơ của bà hay vịnh hồ hết chình họa rộng dài hoang vắng tịch liêu, xuất xắc trực tiếp nói lên trung ương tình của tín đồ lữ hành đơn độc xiêu bạt, lúc nào thì cũng nhức đáu một niềm hoài cổ, một sự luyến nuối tiếc về thời đá quý son mơ hồ nước vào kí vãng.

Bạn đang xem: Bà huyện thanh quan

Trải nhiều tang thương, thơ bà tới nay chỉ giữ giàng được không nhiều bài, mà lại hầu như là hồ hết bài xích hàm súc, sắc sảo, có nét trẻ đẹp truyền thống pmùi hương Đông. Dưới đấy là một trong những thi phẩm của Bà thị trấn Thanh hao Quan.

BUỔI CHIỀU LỮ THỨ

Chiều ttránh bảng lảng trơn hoàng hôn,Tiếng ốc xa đưa lẩn trống đồn.Gác mái, ngư ông về viễn phố,Gõ sừng, mục tử lại cô thôn.Ngàn mai gió cuốn chyên bay mỏi,Dặm liễu sương sa khách bước dồn.Kẻ vùng trang đài, bạn lữ vật dụng,Lấy ai cơ mà kể nỗi hàn ôn?

CẢNH HƯƠNG SƠN

Đệ tốt nhất phái nam thiên ấy chình ảnh này,Thuyền nan đón khách đồ vật chèo lay.Hai mặt quả núi lồng hương suối,Bốn phương diện hoa nngu rủ bóng cây.Cửa Phật lơ thơ tầng đá hàng,Cvào hùa tiên bao la hương khói bay.“Nam vô” tiếng dậy thưa è cổ tục,Non nước Bồng Lai mới thấy đây!

CHIỀU HÔM NHỚ NHÀ

Vàng toả non tây, trơn ác tà,Đầm váy ngọn gàng cỏ, tuyết phun hoa.Nngớ ngẩn mai loáng thoáng, chlặng về tổ,Dặm liễu bâng khuâng, khách hàng lưu giữ nhà.Còi mục thét trăng miền khoáng dã,Chài ngư tung gió bến bãi bình sa.Lòng quê một bước nhịn nhường nghêu ngán,Mấy kẻ tình phổ biến có thấu là?

CHÙA TRẤN BẮC

Trấn Bắc hành cung cỏ dãi dầuKhách đi qua kia chạnh niềm đauMấy toà sen rót mùi hương ngựNăm thức mây phong nếp áo chầuSóng lớp truất phế hưng coi sẽ rộnChuông hồi klặng cổ lắng càng mauNgười xưa, chình họa cũ, nào đâu tá?Khéo ngẩn ngơ cố người quen biết trọc đầu!

QUA ĐÈO NGANG

Bước tới đèo Ngang nhẵn xế tà,Cỏ cây chen đá, lá chen hoa.Lom khom dưới núi tiều vài chú,Lác đác mặt sông rợ mấy bên.Nhớ nước, nhức lòng nhỏ cuốc cuốc,Thương thơm đơn vị, mỏi mồm chiếc domain authority da.Dừng chân đứng lại: ttránh, non, nước,Một mảnh tình riêng, ta với ta.

Xem thêm: Vương Âu Diễn Viên Vương Âu

THĂNG LONG HOÀI CỔ

Tạo hoá tạo bỏ ra cuộc hý trường,Đến nay thấm thnhãi con mấy tinc sương.Lối xưa xe cộ ngựa hồn thu thảo,Nền cũ lâu đài nhẵn tịch dương.Đá vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt,Nước còn chau mặt với dâu bể.Nghìn năm gương cũ soi klặng cổ,Chình họa đấy bạn trên đây luống đoạn trường.

Xem thêm:

TỨC CẢNH CHIỀU THU

Thánh thót tàu tiêu mấy hạt mưa,Khen ai khéo vẽ cảnh tiêu sơ.Xanh om cổ thụ tròn xoe tán,Trắng xoá ngôi trường giang yên bình tờ.Bầu dốc đất nước, say chấp rượu,Túi lưng phong nguyệt, nặng trĩu vì thơ.Cho xuất xắc chình họa cũng ưa người rò rỉ,Thấy cảnh ai nhưng mà chẳng ngẩn ngơ.