TIỂU SỬ ĐẶNG THÙY TRÂM

     

Sinh năm 1943, trên Hà Nội giỏi nghiệp hạng ưu Đại học tập Y khoa thủ đô 1966, chưng sĩ Đặng Thùy thoa là con gái đầu của một gia đình trí thức. Cha chị là bác bỏ sĩ người gốc Huế, còn mẹ chị là dược sĩ gốc bạn Quảng Nam. Tình nguyện quá Trường tô vào công tác tại chiến trường Quảng Ngãi, từ tháng 4.1967 đến tháng 7.1970, chị Thùy xoa là bệnh xá trưởng bệnh xá Đức Phổ (Quảng Ngãi). Suốt thời hạn ấy, chị Trâm thuộc đồng nghiệp đang cứu chữa trị cho hàng trăm ngàn thương binh và nhân dân Đức Phổ.




Bạn đang xem: Tiểu sử đặng thùy trâm

*
Ông Ted Engerlmen Cựu chiến binh Mỹ trao đĩa CD giữ lại cuốn nhật ký kết cho bà bầu bác sĩ Trâm. Ảnh Ngọc Thắng

Phổ Cường gửi lên cho, từ hộp sữa cho bộ xống áo hay cả dòng radio phân phối dẫn. Tôi nhớ, tất cả lần chị còn khoe tôi loại nhẫn rubi bà nhỏ gửi mang đến chị "làm nhẫn cưới". Anh biết không, tôi không thấy một thiếu nữ nào đẹp, tốt giang cùng lại dễ thương như chị Trâm. Fan như thế được không ít anh xem xét hay thì thầm yêu trộm nhớ cũng là chuyện bình thường. Tuy vậy trong thời gian sống mặt chị, tôi thấy hình như chị chưa hướng về ai trong các những người mà shop chúng tôi quen biết. Cả chuyện chị tiếp tục ghi nhật ký, cũng tương đối ít người trong shop chúng tôi biết, vị chị rất kín đáo. Thiếu hiểu biết nhiều vì sao, trong buổi chiều ở đầu cuối ấy, chị xoa lại nhắc tôi nghe về tín đồ chị yêu.

Xem thêm: Nuôi Chó Con Ăn Gì Tốt Nhất ? Các Loại Thức Ăn Bổ Dưỡng Cho Cún Cưng


Xem thêm: Tiểu Sử Loren Kid - Tiểu Sử Ca Sĩ Loren Kid


Bên cạnh đó mối tình này của chị ý mãnh liệt lắm, qua biện pháp kể với giọng kể của chị. Trong những lý do chị thừa Trường đánh vào đó là để được gặp gỡ anh ấy". Tôi hỏi chị Liên, gồm phải nhị cuốn nhật cam kết của bác bỏ sĩ Thùy thoa bị lính Mỹ thu lúc họ đánh vào bệnh xá không ? Chị Liên khẳng định: “Làm gì bao gồm chuyện đó! mỗi khi chạy càn hay gửi cứ, chị xoa và công ty chúng tôi đều mang theo tất cả tài liệu của bệnh xá và những gì thiết cốt tuyệt nhất của cá nhân. Nhị cuốn nhật ký kết mà tín đồ Mỹ mang được của chị Trâm đã được chị cất trong cái bòng (ba lô) cơ mà chị đeo theo người khi cùng tôi đi tiền trạm đến căn cứ mới. Sau khoản thời gian hạ gần kề chị Trâm, quân nhân biệt kích Mỹ đã đưa hai cuốn nhật ký kết này cùng hầu như vật dụng cá nhân khác của chị ấy Trâm. Bọn chúng chỉ để lại áo xống của chị, sau thời điểm đã xé ra cùng treo thế vẻo trên phần nhiều cháng cây rừng". Tôi hỏi, trước lúc chết chị thoa mặc dòng áo color gì, chị Liên nói ngay: "Chị mang áo bà tía đen. Chị Trâm rất thích khoác áo bà ba, trong bố lô của chị khi ấy vẫn còn vài mẫu áo bà tía đen. Sau thời điểm chị mất, bao gồm một chiếc áo bà ba trong cha lô chị bị bộ đội Mỹ xé đôi thế trên cây, tôi đã gắng về vá lại cùng mặc miết tính đến sau hòa bình".

Thật tiếc, chị Liên đã không còn giữ được mẫu áo bà tía đen yêu mến thiết ấy. Nhưng mà hình hình ảnh người nữ chưng sĩ dũng cảm trong chiến đấu, nhẫn nhịn và chịu đựng mang đến vô thuộc khi quan tâm thương binh, hình ảnh người con gái yêu mãnh liệt cùng lãng mạn trong câu chuyện cuối cùng vào giờ chiều định mệnh ấy, tôi biết, vĩnh cửu còn vào trái tim chị Liên cùng những bè cánh của chưng sĩ Thùy Trâm.