TRẦN THỊ NGA LÀ AI

     
*
phần nhiều ai theo dõi các cuộc biểu tình phản bội đối trung quốc xâm lấn biển hòn đảo tại thủ đô hà nội những năm gần đây không thể quên hình hình ảnh một người phụ nữ nhỏ nhắn bế con nhỏ thường xuyên có mặt. Năm 2017, chị bị một tòa án nước ta kết án 9 năm tù vì chưng tội ""tuyên truyền phòng Nhà nước"". Khuôn mặt tiêu biểu của cuộc trổ tài cho hồ hết con fan bị đẩy đến cách đường cùng, quê Hà Nam, được giới đảm bảo an toàn nhân quyền quốc tế đặc biệt quan tâm.




Bạn đang xem: Trần thị nga là ai

Ý thức thiết thân về những quyền con tín đồ căn bạn dạng là đụng lực thôi thúc Trần Thị Nga từ khi chị xả thân vào tuyến đường tranh đấu. Trả lời phỏng vấn 90namdangbothanhhoa.vn giờ đồng hồ Việt tự Atlanta (Mỹ), địa điểm chị đang trú ngụ cùng với gia đình, chị trằn Thị Nga share với công chúng về hầu như căn duyên nào đã chuyển chị mang đến với tuyến đường tranh đấu, những thách thức lớn tuyệt nhất trong thời hạn lao tù, cũng như những cảm giác và suy nghĩ đầu tiên khi được trả từ bỏ do.

Tổ chức đảm bảo nhân quyền Foundation ACAT-France hoan lạc vì chị trần Thị Nga được trả tự do thoải mái trước thời hạn, nhưng cũng kêu gọi xã hội quốc tế ""đừng xem hành động trả tự do này như là một trong sự nới lỏng các đàn áp nhắm vào làng mạc hội dân sự Việt Nam. Hơn bao giờ hết, bắt buộc phải tiếp tục nỗ lực vì chưng những nhà sự không tương đồng chính kiến đã bị đàn áp, lên án chiến lược ở trong nhà cầm quyền, giải pháp ly các nhà bất đồng chính kiến thoát ra khỏi xã hội Việt Nam, để cản trở họ tiếp tục công việc của họ trên giang sơn mình"".

***

90namdangbothanhhoa.vn: Động cơ gì đã khiến cho chị bước vào con đường tranh đấu cho nhân quyền?

Trần Thị Nga: Tôi bị đẩy vào con đường đấu tranh, chứ không hẳn đi theo hài lòng ngay từ bỏ đầu. Lúc tôi đi ""xuất khẩu lao động"" sang trọng Đài Loan gặp gỡ nạn, thì bao gồm phủ vn đã vứt rơi tôi. Chính vì thế mà lại tôi đã bắt buộc tự học, tự mày mò luật để đảm bảo an toàn chính cái quyền lợi của mình. Khám phá quyền lợi với nghĩa vụ, trọng trách của công dân, cũng như các quyền con người căn bản. Sau đó thì tôi sẽ dùng kiến thức và kỹ năng và ghê nghiệm của bản thân mình để giúp sức những nạn nhân khác.

Chị bị vứt rơi ra sao tại Đài Loan ?

Tôi đi Đài Loan theo chế độ mà bao gồm phủ việt nam gọi là ""xuất khẩu lao động"", nhưng thực ra đó là buôn bán nô lệ. Cũng chính vì năm đó là 2003, tôi phải bỏ tiền mặt ra là hơn 20 triệu đồng Việt Nam. Khi sang Đài Loan, tôi thao tác 6 mon trong công ty chủ, tự 4 giờ sáng cho tới 9 tiếng tối. Trong tầm 6 mon đó, chỉ được lĩnh 13 ngàn đô la Đài tệ, không đủ bởi một mon tiền lương. Doanh nghiệp môi giới việt nam lại là vị trí đưa tôi ra ngoài thao tác làm việc bất thích hợp pháp.

Trong khoảng thời gian đấy, tôi bị tai nạn ngoài ý muốn giao thông. Tôi đã biết thành hôn mê tương đối nhiều ngày. Chi phí viện phí tổn rất là cao. Cũng chính vì vậy mà chính phủ nước nhà Đài Loan đã phải mở buổi họp báo nhằm yêu cầu bao gồm phủ vn đứng ra thuộc giải quyết, nhưng chính phủ vn đã làm ngơ.

Sau đó làm cố gắng nào mà chị thoát ra được ?

Sau đó cơ quan chỉ đạo của chính phủ Đài Loan và công sở trợ giúp cô dâu và công nhân việt nam của linh mục Nguyễn Văn Hùng đã giúp sức tôi. Tôi đang về công sở của Cha. Trong quy trình ở đấy, tôi tự học tiếng Trung, tự tò mò về giải pháp pháp, tự mày mò về quyền con fan căn bản. Tiếp đến tôi đã làm cho thiện nguyện cho văn chống của phụ thân Hùng để giúp đỡ những tín đồ hoạn nàn khác trong khoảng hơn nhì năm.

Xin chị cho thấy thêm về điều gì đã thức tỉnh chị trong nhận thức về quyền căn phiên bản của bé người.

Đơn giản thôi. Dịp đó tôi chơi với tương đối nhiều người dân Đài Loan. Cái mà họ chỉ mang đến tôi biết là họ tất cả quyền tự do thoải mái ngôn luận, họ tất cả quyền thoải mái biểu tình, và cơ quan chính phủ Đài Loan có tam quyền phân lập. Đó là một quốc gia tự do. Vì thế người dân chúng ta được hưởng không ít quyền lợi căn bản. Với họ cũng cần chịu trách nhiệm, nhiệm vụ công dân cũng rất là cao. Điều học tập được của tôi chính là từ những người bạn Đài Loan ấy.

Điều nhưng chị call là ""tam quyền phân lập"" là gì ?

Tam quyền phân lập có nghĩa là các cơ sở hành pháp, tư pháp và lập pháp nên độc lập. Còn nghỉ ngơi Việt Nam, tất cả những cơ quan đấy đều vì đảng cùng Sản chỉ đạo. Cái đó nó hoàn toàn phi lý.

Vì sao việc này lại là ""phi lý"" ?

Như vào cái bản án của tôi, bọn họ ghi là đầy tớ ""tam quyền phân lập"" là vi phi pháp luật. Trước tòa, tôi nói tôi kháng là tôi chống những chiếc sai, mẫu ác của các người công an, cán cỗ đảng viên đảng cộng Sản, chứ tôi ko chống người dân, không chống tổ quốc của tôi. Và đòi tam quyền phân lập là quyền của tất toàn bộ cơ thể dân. Nhà thế quyền cộng sản chỉ nên một bộ phận trong cơ cấu quản lý và vận hành của giang sơn Việt Nam.

Toàn bộ quan tòa bọn họ lặng câm. Tôi bảo là bài toán tôi kháng lại dòng sai, điều ác của đảng viên đảng cùng Sản, chưa hẳn là tôi chống Nhà nước. Như những nước tất cả tam quyền phân lập, thì theo Hiến pháp, những cơ quan bốn pháp, hành pháp, lập pháp độc lập, ở việt nam thì sao ? tất cả các cơ sở ấy hầu như chấp hành nghĩa vụ của đảng cộng Sản. Đó là trái phép rồi.

Đấy là dấn thức của chị đúc kết khi tuyên bố trước phiên tòa, tốt ngay tự đầu, trên Đài Loan, chị đã nhận thức như vậy ?

Cái chính là trong khoảng thời gian tôi bị kìm hãm trong trại nhất thời giam ngơi nghỉ Hà Nam, tôi đã biết thành họ chà đạp, tôi đã biết thành họ sử dụng đủ hầu như trò hèn, thì điều này nó liên quan tôi bạo gan hơn. Những điều này tôi vốn đã làm được học, được tiếp cận trong quá trình tôi không bị bắt. Bởi vì có kỹ năng như thế, tôi mới có tác dụng trợ giúp những người khác. Tuy vậy khi bị vào trong chốn ngục tù, thì đó là khoảng thời gian cho tôi trải nghiệm thực tế về nút độ phần đa tội ác, cũng như những vi phi pháp luật, vì chưng đảng cộng Sản chỉ đạo đã tạo nên cho những người dân Việt Nam.

Trở lại với hành trình dài tranh đấu cho nhân quyền trên Việt Nam, chị bao gồm kỷ niệm nào đặc biệt đáng ghi nhớ ?

Trong quy trình ở Việt Nam, làm những các bước giúp đỡ người chạm chán nạn, tương tự như đấu tranh để bảo đảm an toàn môi ngôi trường sống, cùng biển đảo của quê hương, thì điều nhưng tôi cảm thấy gồm ấn tượng, là một trong những kiến thức và tay nghề thực sự khôn cùng quý báu, đó là khi tôi vẫn đồng hành, lên tiếng giúp sức ba nàn nhân bị án xử quyết oan (Hồ Duy Hải, Nguyễn Văn Chưởng, Lê Văn Mạnh). Lúc này đã có một bội phản ứng rất khỏe mạnh mẽ, bao gồm cả quốc tế, truyền thông, toàn bộ mọi fan đã cung ứng cùng thông báo để vạch trần các cái sai trong phiên bản án trái phép ấy.

Trong thực trạng nhà tù, trại giam như thế, sức mạnh nào đã khiến chị thừa qua?

Thực ra để sở hữu được chiếc ý chí, mẫu lý trí nhằm vượt qua được cái trở ngại trong vùng ngục tù không hẳn là đối kháng giản. Tôi tiếp cận với với gần như người phụ nữ có con, bao gồm con nhỏ, mà người ta phải đi tù, thì những người thiếu phụ nào nhưng yêu thương, nhớ thương nhỏ mình, thì dễ dẫn đến nhà cầm cố quyền cùng sản cầm được điểm yếu đấy, nhằm bắt họ nên làm số đông việc gian ác đối với hầu hết người thanh nữ khác. Đó là làm tay sai cho tất cả những người công an, để đi rình rập, rồi vu khống những người tù khác. Không riêng gì những người tù thiết yếu trị như tôi. Phiên bản thân tôi, điều thứ nhất mà một người chị em như tôi đề xuất làm là xóa bỏ toàn bộ hình ảnh con cái của chính bản thân mình ra khỏi đầu.

Xem thêm: Sinh Năm 1987 Là Năm Gì ? Hợp Màu Gì? Hợp Với Ai? Tuổi Đinh Mão


Xem thêm: " Hit The Roof Là Gì - Hit The Ceiling Có Nghĩa Là Gì


Buộc mình buộc phải loại để ý đến nhớ con thoát khỏi đầu, thì bản thân mới hoàn toàn có thể tồn tại được, và đứng vững được tinh thần của mình.

Lúc đó tôi chỉ nghĩ đơn giản và dễ dàng là, thời điểm đó tôi cúi đầu dấn tội chỉ vị tôi thương con, lưu giữ con, cúi đầu nhấn tội theo ý ở trong phòng cầm quyền Việt Nam, thì sau đây làm sao sau đây tôi rất có thể dậy nhỏ tôi trở thành tín đồ lương thiện, một tín đồ tử tế được.

Có một sự kinh khủng nhất mà những người tù ở miền bắc bộ phải gánh chịu. Tôi chưa ở tù miền nam nên tôi chưa biết, tuy vậy khí hậu miền bắc, mùa đông rất lạnh, ngày hè rất nóng. Thời gian tôi bị lâm thời giam vào trại giam của Công An tỉnh Hà Nam, mùa hè trong một căn phòng có mấy mét vuông mà mấy người ở. Túng thiếu và nóng ghê khủng, trong một căn phòng kín đáo như vậy lúc nào người cũng yêu cầu dội nước. Tường xung quanh tôi cũng phải dội nước lên để sút sức nóng. Lúc dội nước lên, hơi nóng đang hầm lại. Nếu không hắt nước lên như vậy, thì sức nóng ập vào khiến đầu như mong nổ tung. Trại giam Hà Nam, không riêng tôi, mà lại mọi tín đồ đều như thế. Có rất nhiều người để tồn tại phải buôn bán lương tâm, đạo đức của bản thân đi, để triển khai tay sai mang đến công an, thì được ra phía bên ngoài để hít thở không khí…Có những người dân con trai, tù hãm nam sinh hoạt trong trại trợ thời giam Hà Nam, trong khoảng thời hạn nóng như thế, thần kinh của họ yếu đi, rất là chịu đựng, cứ các lúc nóng như vậy họ đập đầu vào tường, đập nguồn vào cửa, chúng ta rồ lên hệt như người điên vậy.

Chính quyền đưa ra phần đa lời mời mọc vậy nên thường xuyên, giỏi chỉ vào trong 1 thời điểm độc nhất định?

Chuyện đó xẩy ra thường xuyên chứ không hẳn đến dịp mà chuẩn bị ra xét xử đâu. Số đông lúc mà người ta dùng những trò hèn kém như vậy để tra tấn niềm tin tôi, thì phần lớn tôi chỉ nhắm mắt mong nguyện. Có những lúc thì mình đề nghị lảng đi làm việc chuyện khác. Sức chịu đựng của các con người mà nhất là những người mẹ. Nói năng bằng lời không được, có những lúc tôi phải cãi nhau với họ.

Lần cuối cùng, nói theo ngôn ngữ thông thường của bạn Việt, tôi đã ""chửi nhau"" với họ. Tôi đang nói thẳng là : những anh bao gồm là công an, là đảng viên cộng Sản, các anh cũng chính là những con người, các anh cũng có bố, mẹ, vợ, chồng, nhỏ cái. Những anh hãy đặt giả sử mẹ anh, bà xã anh, phụ nữ của anh là nạn nhân như tôi, những anh sẽ có tác dụng gì. Cùng từ nay trở đi, nếu mà – tôi hotline là "" thằng"" – ""thằng nào vào chỗ này mà vận chuyển tao dấn tội, nhưng mà tao không tồn tại vi phạm. Lôi bé tao ra để mà lại tra tấn tinh thần tao như vậy này, tao đã chửi cả con, cả bố, cả mẹ chúng mi lên đấy, chứ đừng tất cả mà làm mẫu trò hèn nhát như cầm cố ! "". Nói trực tiếp là nên dùng hầu hết lời lẽ của một con tín đồ bị dồn vào đường cùng, sau lần đấy, chúng ta không vào đi lại tôi nữa. Nhưng mà toàn là lãnh đạo cao cấp, chứ chưa phải là những người công an thường. Sau đấy bọn họ giao lại cho tất cả những người tù vào ban góp việc mỗi ngày vận rượu cồn tôi.

Những dịp cảm thấy trở ngại nhất, chị cầu nguyện gì?

Trong tù, hay là tôi viết trên tường. Có những lúc tôi viết là : Tôi yêu bản thân tôi, tôi sẽ dùng cơn hoán vị nạn trong chốn lao tù, như là cơ hội để tôi học hỏi, ước nguyện, học tập nhằm phát triển bạn dạng thân, làm người hữu ích cho bản thân, cho gia đình và cho xã hội. Gồm đoạn thì tôi viết : Tôi yêu bạn dạng thân tôi, tôi đã tha máy cho các kẻ gây tội ác cho bà bầu con tôi, theo gương của Chúa Giê Su với và ông Mahatma Gandhi... Tôi cứ viết bởi vậy để tôi trường đoản cú phục hồi niềm tin của mình.

Sau khi thoát ra khỏi tù rồi, ý nghĩ trước tiên của chị là gì ?

Ngay vào tù, tôi đã khẳng định là khi thoát khỏi tù, bất kể là ngày nào, việc đầu tiên tôi đề xuất làm là giữ sức khỏe đã. Bởi vì trong quy trình vào tù, bị bí quyết ly với mọi thứ, tôi đã phải xóa khỏi mọi sự nhớ con, rồi là phần nhiều bất công nhưng mà nhà vậy quyền cộng sản đã tạo ra cho bạn dạng thân tôi, và những người dân dân khác. Lúc ra tù, việc đầu tiên tôi rất cần phải làm là phục sinh lại trí nhớ, mức độ khỏe, tương tự như tinh thần của mình, dành thời gian để âu yếm con cái, bù lại những gì bọn chúng đã phải chịu đựng trong khoảng thời hạn tôi bị đi tù, với ổn định cuộc sống đời thường kinh tế cũng giống như gia đình, vì bao gồm sức new vực được Đạo. Thì thời gian đó tôi mới thường xuyên công cuộc đương đầu của tôi. Tôi cấp thiết dừng được, khi cơ mà nhà cố quyền cộng sản không dừng lỗi lầm của họ.

Khi được tự do thoải mái rồi, chị coi những thông tin nào đầu tiên, tin tức nào gây tuyệt vời nhất với chị?

Tin đầu tin mà lại tôi biết là hồ Duy Hải được xóa án tử hình cùng điều tra, xét xử lại. Còn vụ trước tiên làm tôi bị choáng tuyệt nhất là vụ Đồng Tâm. Tôi đã trải qua không ít khổ nạn rồi, nhưng tôi không tưởng tượng được là chính phủ nước ta họ lại tàn ác đến mức đó đối với cụ Kình, và so với người dân Đồng Tâm. Tấm hình đầu tiên tôi được chú ý trên social là cái chết của chũm Kình. Cùng tôi đã rùng mình, tôi sợ đến hơn cả độ tôi phải tắt thiết bị đi, yêu cầu vứt máy ra một chỗ khác. Tôi cảm thấy tội ác của phòng cầm quyền quá cao. Đó cũng là 1 trong những điều tạo nên tôi buộc phải nghĩ lại xem mình sẽ yêu cầu làm dòng gì, mình rất cần phải làm như thế nào.

Khi sinh sống trong nước, tôi là bạn đấu tranh trực diện, còn khi ra tới quốc tế rồi, thì môi trường đấy của tôi, tôi cần yếu phát huy được nữa. Phải tôi yêu cầu học, buộc phải tìm một cái phương pháp mới. Việc đặc trưng nhất bây giờ là tôi phải học. Bây giờ, đầu tiên là tôi đề xuất học giờ Anh, phải học những điều phương tiện căn phiên bản của nước Mỹ, cũng giống như những quyền căn bản khác.

(Chị è cổ Thị Nga cũng cho thấy chị đặc biệt lưu ý đến hai bên tranh đấu cao tuổi thức giấc Hà Nam, nhị ông Trương Minh Hưởng, và Hoàng Đức Doanh, hiện giờ đang bị cơ quan ban ngành sử dụng các biện pháp lũ áp tương tự như với chị Nga và những con. Theo chị trằn Thị Nga, nhóm những nhà tranh tài nhân quyền trẻ rộng tại Hà Nam, bao gồm chị cùng các anh Hoàng Dũng (Con mặt đường Việt Nam), Trương Minh Tam và Bạch Hồng Quyền, đã biết thành truy bức tới mức đều đề xuất ra nước ngoài).

Trước khi chia tay, chị có chia sẻ gì thêm với công chúng?

Với những kinh nghiệm tôi đã trải qua, cũng như những gì đã xảy ra trên tổ quốc Việt nam của chúng ta, thì tôi mong các khán thính đưa theo dõi công tác đài 90namdangbothanhhoa.vn, hãy lên tiếng, hãy làm những bài toán gì dù nhỏ dại nhất. Có thể khi mình làm, bản thân nói, thì mình cho rằng nó không có tác dụng gì, nhưng thực tế khi quý khách nói cùng làm loại điều mà bản thân mình cảm giác là đúng, thì dù có nhỏ tuổi đến mấy họ cũng phải làm. Vị chỉ khi bọn họ hành động, họ nói lên chính kiến của mình, phản bội đối những cái sai, cái ác, rất nhiều sự bất công, để bảo vệ những quyền căn phiên bản của mình, với không những của bản thân mà còn của người thân trong gia đình mình, đặc biệt là những người dân trong quốc gia mình, khi chúng ta đã làm hết khả năng, hết trách nhiệm - nghĩa vụ của một công dân, thì dù có bị thiến nạn, chúng ta vẫn được những người khác quan liêu tâm. Lấy ví dụ như như nổi bật là trường hợp như tôi. Khi tôi bị nhà thế quyền cộng sản bách sợ vào vùng ngục tù, tôi vẫn được không hề ít cơ quan, tổ chức triển khai xã hội dân sự, các cá nhân, nhất là các tổ chức nhân quyền trái đất quan trung khu giúp đỡ, và hiện giờ tôi sẽ được ra khỏi chốn ngục tù, để được sống một cuộc sống thường ngày tự bởi trên khu đất Mỹ, cùng ck và những con của tôi. đề xuất quý vị đừng lo ngại khi nói và làm các điều căn phiên bản của một fan dân đề xuất làm. Tôi chúc quí vị những điều tốt lành nhất!